Bữa nay vô facebook của nhỏ em ruột, thấy nó viết về cái xì-căng-đan của nó hồi 3 tuổi, thấy vừa vui vừa buồn nên chép lại nguyên văn.
Hzai Dza! hôm qua xem tivi thấy cái chương trình hình như là tập cho bé trưởng thành thì phải , MÌnh thấy có một em bé thật là đaị ca diện mạo và tướng hình thì rất giống Em bé Quyên Quyên nhà mình. Em bé thật là lanh lợi và thông minh một mình đi mua đồ trong siêu thị, và khóc khi kg biết làm sao để có tiền trả cho siêu thị và bị bảo vệ bắt. Bổng dưng nhớ lại một câu chuyên cách đây ....để đếm coai khoang 27 năm về trước . có một "tiêủ ma đầu" khoảng 3-4 tuổi (lâu rồi hong nhớ) người thì ú ú..2 con mắt như 2 cái đèn xe hơi, da thì đen như khmer thường mặc quần đùi và áo thun (kg nhận rõ được giới tính..^^) hắn ta hay được mẹ và dì chở đi chơi
Rồi có một lần khi đang ngồi uống cà phê với mẹ , dì và các bạn của mẹ trong đó có mấy chú lạ hoắc thì một chuyện ly kỳ xảy ra . Vì Hắn rất là cute nên có nhiều người thích trêu chọc , rồi lúc đó trong lúc nói chuyện vui một chú trong nhóm bạn của mẹ nói là "Chú là ba của Hắn" , thường Hắn chả thích nhưng chuyện vớ vẫn như thế nên cải lại tất nhiên là lại bị trêu tiếp , hắn chiu kg nôỉ nữa đứng dây đá ghế đi về nhà, nhưng ruỉ thay đường về nhà sao xa qua đi về rồi đi ngược lại rốt cuộc Hắn đi khoảng hơn 5 cây số , đường mỗi lúc mỗi xa, trời thì lại tối dần, lúc đó Hắn kg biết phải làm gì để có người giúp MÌnh bất giác nhớ lại vũ khí hằng ngày là khóc lớn để gây chú ý của mọi người xung quanh. Mọi người xúm lại rất đông vì đó là trục đường chính của thị xã , mọi người hỏi hang rất nhiều là "nhà con ở đâu?, Mẹ con tên gì? " rất lâu sau thì có một cô rất mập khoảng hơn 40 tuổi bế Hắn lên và cho ăn kẹo rồi từ từ hỏi "nhà con ở đâu?, Mẹ con tên gì?...vv " Cô giới thiệu Cô là Cô giáo cấp 1 nhìn cô một lúc rồi từ từ Hắn mới trả lời "Mẹ con tên X, nhà con ở sau nhà ông Quý voi , ổng có cái bụng rất bự" .(trả lời như thế thì Bao Công cũng Pó tay). kg khai thác thêm được gì hơn vì Hắn kg biết gì nữa để trả lời, lúc đó Hắn thì đang ca nghêu ngao gì đó trên tay cô giáo đâu có biết sợ gì đâu. Hơn 2 giờ sau mọi người tính mang Hắn đến đài phát thanh thì Mẹ hắn xuất hiện trên chiếc xe lôi do câu Cáo gần nhà chở tới Mẹ Hắn khóc ròng vì tưởng lần này là đở tốn tiền nuôi cơm một đưá rôì. Được đưa về nhà Hắn cũng kg vui kg buồn (khó hiểu chắc đi bụi thấy vui ^^) khi đi Hắn còn kg quên mi gió cô giáo. chuyên qua đã lâu rồi mà vẫn nhớ như in từng chi tiết và chợt rùng Mình khi mỗi lần xem chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly". Trong đời Hắn ngoài gia đình ra những người mà Hắn luôn luôn có một tình cảm đặc biệt đó là cô giáo ấy và người vú em người mà hắn thường gọi là Má Hai ,xin rích một đôi dòng hơi lạc đề để nói về Má Hai : Má rất iu Hắn , Má nói mỗi lần Hắn về quê ngoại nghỉ hè là Má phải lấy một cái áo của Hắn để mỗi đêm Má ngủ Má ngưỉ cho đở nhớ. mún khóc quá đi. Thật ra tình thương nó có khắp mọi nơi chỉ có người vô tâm và phụ ơn mới kg nhận ra nó, => người đó chắc là Hắn, đã đi chơi nhiều nước nhưng một lời hứa là khi nào con làm có tiền thì Hắn sẽ dẫn Má Hai đi Dalat chơi (còn Cô giáo kia thì Hắn đâu còn nhớ mặt, và where is she living ?), mấy năm rồi trong những lần về quê như tên bắn Hắn chưa lần nào gặp Má Hai của Hắn , có lẻ Má Hai của Hắn cũng sắp mọc râu rồi vì ngồi đợi Hắn về thăm và thử mời đi ăn một cái gì đó một lần chớ nói chi là được mời đi Dalat (Má có tiền đâu mà đi).
Xúc động quá xúc động quá kẹt kẹt.. ...viết blog cũng vui mà mỏi tay thấy mịa. ^_^
Hzai Dza! hôm qua xem tivi thấy cái chương trình hình như là tập cho bé trưởng thành thì phải , MÌnh thấy có một em bé thật là đaị ca diện mạo và tướng hình thì rất giống Em bé Quyên Quyên nhà mình. Em bé thật là lanh lợi và thông minh một mình đi mua đồ trong siêu thị, và khóc khi kg biết làm sao để có tiền trả cho siêu thị và bị bảo vệ bắt. Bổng dưng nhớ lại một câu chuyên cách đây ....để đếm coai khoang 27 năm về trước . có một "tiêủ ma đầu" khoảng 3-4 tuổi (lâu rồi hong nhớ) người thì ú ú..2 con mắt như 2 cái đèn xe hơi, da thì đen như khmer thường mặc quần đùi và áo thun (kg nhận rõ được giới tính..^^) hắn ta hay được mẹ và dì chở đi chơi
Rồi có một lần khi đang ngồi uống cà phê với mẹ , dì và các bạn của mẹ trong đó có mấy chú lạ hoắc thì một chuyện ly kỳ xảy ra . Vì Hắn rất là cute nên có nhiều người thích trêu chọc , rồi lúc đó trong lúc nói chuyện vui một chú trong nhóm bạn của mẹ nói là "Chú là ba của Hắn" , thường Hắn chả thích nhưng chuyện vớ vẫn như thế nên cải lại tất nhiên là lại bị trêu tiếp , hắn chiu kg nôỉ nữa đứng dây đá ghế đi về nhà, nhưng ruỉ thay đường về nhà sao xa qua đi về rồi đi ngược lại rốt cuộc Hắn đi khoảng hơn 5 cây số , đường mỗi lúc mỗi xa, trời thì lại tối dần, lúc đó Hắn kg biết phải làm gì để có người giúp MÌnh bất giác nhớ lại vũ khí hằng ngày là khóc lớn để gây chú ý của mọi người xung quanh. Mọi người xúm lại rất đông vì đó là trục đường chính của thị xã , mọi người hỏi hang rất nhiều là "nhà con ở đâu?, Mẹ con tên gì? " rất lâu sau thì có một cô rất mập khoảng hơn 40 tuổi bế Hắn lên và cho ăn kẹo rồi từ từ hỏi "nhà con ở đâu?, Mẹ con tên gì?...vv " Cô giới thiệu Cô là Cô giáo cấp 1 nhìn cô một lúc rồi từ từ Hắn mới trả lời "Mẹ con tên X, nhà con ở sau nhà ông Quý voi , ổng có cái bụng rất bự" .(trả lời như thế thì Bao Công cũng Pó tay). kg khai thác thêm được gì hơn vì Hắn kg biết gì nữa để trả lời, lúc đó Hắn thì đang ca nghêu ngao gì đó trên tay cô giáo đâu có biết sợ gì đâu. Hơn 2 giờ sau mọi người tính mang Hắn đến đài phát thanh thì Mẹ hắn xuất hiện trên chiếc xe lôi do câu Cáo gần nhà chở tới Mẹ Hắn khóc ròng vì tưởng lần này là đở tốn tiền nuôi cơm một đưá rôì. Được đưa về nhà Hắn cũng kg vui kg buồn (khó hiểu chắc đi bụi thấy vui ^^) khi đi Hắn còn kg quên mi gió cô giáo. chuyên qua đã lâu rồi mà vẫn nhớ như in từng chi tiết và chợt rùng Mình khi mỗi lần xem chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly". Trong đời Hắn ngoài gia đình ra những người mà Hắn luôn luôn có một tình cảm đặc biệt đó là cô giáo ấy và người vú em người mà hắn thường gọi là Má Hai ,xin rích một đôi dòng hơi lạc đề để nói về Má Hai : Má rất iu Hắn , Má nói mỗi lần Hắn về quê ngoại nghỉ hè là Má phải lấy một cái áo của Hắn để mỗi đêm Má ngủ Má ngưỉ cho đở nhớ. mún khóc quá đi. Thật ra tình thương nó có khắp mọi nơi chỉ có người vô tâm và phụ ơn mới kg nhận ra nó, => người đó chắc là Hắn, đã đi chơi nhiều nước nhưng một lời hứa là khi nào con làm có tiền thì Hắn sẽ dẫn Má Hai đi Dalat chơi (còn Cô giáo kia thì Hắn đâu còn nhớ mặt, và where is she living ?), mấy năm rồi trong những lần về quê như tên bắn Hắn chưa lần nào gặp Má Hai của Hắn , có lẻ Má Hai của Hắn cũng sắp mọc râu rồi vì ngồi đợi Hắn về thăm và thử mời đi ăn một cái gì đó một lần chớ nói chi là được mời đi Dalat (Má có tiền đâu mà đi).
Xúc động quá xúc động quá kẹt kẹt.. ...viết blog cũng vui mà mỏi tay thấy mịa. ^_^
Hai chị em năm 4-5 tuổi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét