Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Đám Nói Thằng Bạn

Bài này viết cho thằng bạn thân người Ấn, lâu rồi mới lục ra thấy, nên post lại chơi.


Mới đi đám nói thằng bạn chí cốt về.

Nó là dân Ấn Độ, ba nó ở VN hai chục năm, mẹ nó ở bên Ấn, không thích qua bên này sống.

Đùng 1 cái, nó lấy vợ Việt Nam, hổng trùng ý bà già.

Cũng may giờ má nó có vẻ đã thay đổi quan điểm về con gái Việt.
Nhớ lần mình đi chơi bên Ấn, ở nhà nó, mẹ nó gọi vào phòng nói chuyện, vẻ rất ...nghiêm trang (chắc tưởng mình là bồ nó mà dấu). Ai ngờ, nói chuyện với má nó một lát, 2 bác cháu kết nhau luôn.

Lần này mẹ nó qua VN lại, gặp mình tay bắt mặt mừng (thật ra kg bắt tay, mà là ôm nhau như thân thuộc tám chục đời), má nó còn nhất mực đòi kiếm cho mình 1 thằng boy Ấn Độ. Mình cũng khoái má nó, một người phụ nữ sống ở xã hội phân biệt nam nữ đó mà vẫn rất firm, mạnh mẽ song vẫn giữ được sự ấm áp mềm mại của 1 người mẹ hiền.

Nói túm lợi, vì tình cờ mà mình có cơ hội gặp gỡ nhiều người trong nhà nó. Daddy của nó gặp đám bạn của con thì tám đủ chuyện trên trời dưới đất, ngồi cười hi hi ha ha. Ba nó cũng rất teen nên nói chuyện vui đáo để.



Mình đi đám nói của nó, bận áo dài. Mới bước vô cửa, thấy mình nó đã hét: "Sari của mày đâu?". Cái thằng mắc dịch, làm hại mình phải đi cởi cái áo dài mà mặc cái sari Ấn truyền thống vào cho nó vừa lòng hả dạ. May là có mang theo. Thiệt tình mình cũng khoái mặc sari, định mua thêm 1 cái mặc ăn đám cưới nó bên Ấn Độ. Ăn chơi nhảy múa cho hết 7 ngày đám cưới của nó theo truyền thống.

Thằng khỉ, từ chỗ bị mình đá đít ra khỏi nhóm học chung, kiềng mặt nhau, cho tới khi trở thành bạn thân hồi nào hổng biết. Âu cũng là có duyên làm bạn. Nó là một đứa bạn tốt, dù ai mới nói chuyện cũng muốn chửi nó hết :-)

Bởi vậy, mới thấy đừng có quýnh giá người khác quá vội vàng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét