Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Đọc ca dao dân ca xứ mình thiệt phê như con cá trê!

Lóng rài, hổng biết tại sao, mà giống như thể bị cái anh Khơ Me nào đó bỏ bùa, thư cái gì vô bụng, mà cái đầu mình cứ nhớ tàn những chiện sa sưa.


Cái vụ đọc ca dao dân ca là món ruột của mình hồi còn nhỏ xíu, một phần chắc vì có một phần tư máu giống bà nội, con gái Bắc là phải biết ca dao tục ngữ, để nói chuyện và ...chửi cho nó chua ngoa.


Thiệt ra, ca dao dân ca là cái thứ tình cảm chơn thật nhứt đời. Ông bà hồi xưa đâu có cần màu mè hoa lá hẹ, chỉ cần nhìn đọt rau, con nước, con cá lội dưới sông, con chim ở trên đồng là có thể bày tỏ tâm tư hay tỏ tình cùng cô Ba, cô Út nào đó được rồi. Còn cô Hai cô Tư nào đó dẫu có giận anh nào bầm gan tím ruột, thì cũng hổng cần nhảy dựng la lối làm chi, mà chỉ cần "khều nhẹ" ảnh bằng vài câu thiệt thà mà sâu sắc, cũng đủ làm người ta gụng gúng ga gồi.


Bởi vậy ta nói, hồi sanh viên hổng có tiền, chỉ có cái le-dô hồi thời Bảo Đại cởi truồng, mà thôi đêm nào cũng nằm nghe đài đọc chương trình văn nghệ ca dao dân ca, nghe cái giọng cô phát thanh viên nói cái tiếng chất phát, ngân nga rằng:


Đình Tân Uy có bốn cây cột (trụ) quỳnh đàn,
Ruôi xăng kèo chấp (với) đôi ta trục trặc vẫn trọn lời thề.
Dẫu em có lạc Sở qua Tề,
Một trăm (mà) năm nữa cũng trở lộn về (ôi lại) với anh.


Thật là kỳ lạ, hổng hiểu sao mười mấy năm rồi mà mình vẫn còn nhớ rõ mồn một cái giọng đọc của cổ và cái đoạn "lạc Sở qua Tề" gì đó.


Ca dao dân ca miền nào cũng có, nhưng thương thiệt là thương là tiếng của quê mình


Chợ Sóc Trăng chà gạo lộn trấu càng,
Anh thương em là thương lời ăn tiếng nói dịu dàng,
Chớ không phải anh vì bạc vì vàng mà thương.


Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng Phong Điền
Anh có thương em thì cho bạc cho tiền
Đừng cho lúa gạo xóm giềng cười chê


Ông bà hồi xưa cũng hay ưa chọc ghẹo:


Cóc chết nàng nhái rầu rầu
Chàng hiu đi hỏi lắc đầu hổng ưng
Con ếch ngồi ở gốc đưng
Nó kêu cái ẹo biểu ưng cho rồi


Con cua càng bò ngang đám bí
Nó với chị mày giờ tí qua qua


Trời mưa mát đất, con cá lóc nó thoát khỏi nò
Cả tiếng kêu người nghĩa trên bờ
Vậy chớ mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm


Chồng em còn bận đi cày
Có sang một cái ban ngày thì sang



Mấy ảnh thì mồm mép bải buôi, đã đi chọc gái mà còn nói trây:


Em ơi hãy lấy anh thợ bào
Khom lưng ảnh đẩy cái nào cũng êm


Cu tui vừa mới mọc lông
Mượn chị cái lồng tui nhốt đỡ cu tui


Nhưng cũng có người ...rặng mãi mà không ra câu tình tự:


Tóc ngang lưng vừa chừng em bới
Để chi dài bối rối dạ anh


Trời xanh bông trắng nhụy huỳnh
Đội ơn bà ngoại đẻ má, má đẻ mình dễ thương (mắc gì lòng vòng vậy hổng biết!)


Đường xa thì thật là xa,
Mượn mình làm mối cho ta một người.
Một người mười tám đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình. (khôn dữ!)


Làm thơ anh dán đọt bần
Dán cho hai họ Nguyễn Trần gặp nhau


Thương mà hổng dám nói, thành ra khi nói thì ngô nghê:


Chú tôi trồng mía trồng khoai
Bớ thím ghe chài lấy chú tôi không?


Trời mưa cho ướt ruộng gò
Thấy em  chăn bò anh để ý thương


Yêu nên ghen cũng quá xá quà xa:


Con quạ nó núp vườn chồi
Thấy em đứng cười lỏn lẻn với ai

Chiều mai chiều mốt anh cốt cây bần
Chẳng cho ghe cá đậu gần ghe tôm (Hung dữ thấy ghê hôn, chưa gì mà đòi xử đứa nào dám léng phéng rồi)


Bậu nói với qua bậu không lang chạ,
Qua bắt đặng bậu rồi, đành dạ bậu chưa


Ghen tương rồi hờn dỗi:


Chẳng chè chẳng chén, sao say
Chẳng thương chẳng nhớ, sao hay đi tìm?


Bần gie bần liệt đóm đậu ngọn bần
Anh đi cưới vợ em vái cho sóng thần nhận ghe


Hổng thương em hổng có cần
Trầm hương khó kiếm chớ đước, bần thiếu chi


Buổi chợ đông , con cá hồng anh chê lạt
Tan chợ rồi, con tép bạc anh khen ngon


Có khi lại bùi ngùi trách móc, thở than:

Anh đến tìm hoa
Thì hoa đã nở
Anh đến tìm đò
Thì đò đã sang sông
Anh đến tìm em thì em đã lấy chồng
Em yêu anh như rứa có mặn nồng chi mô?
- Hoa đến kỳ thì hoa phải nở
Đò đã đầy thì đò phải sang sông
Đến duyên thì em phải lấy chồng
Em yêu anh rứa đó, còn mặn nồng thì tùy anh.


Muốn người ta mà người ta không muốn
Xách cây dù đi xuống đi lên


Nói thì nói vậy, chứ cái bụng còn thương lắm:


Nước chảy cho đá lăn tròn,
Giận thì nói vậy chớ bụng còn thương em


Nước Ba Thắc chảy cắt như dao
Con cá đao bổ nhào vô lưới
Biết chừng nào anh mới cưới đặng em


Ngoài mấy lúc thê thảm iu đương nhăng nhít, thì lại day qua cà rỡn:


Gió đưa bụi chuối tùm lum
Mẹ anh như hùm ai dám làm dâu


Ai đời chồng thấp vợ cao
Rờ vú không tới lấy sào mà quơ


Đêm về tăm tối canh thâu
Nhìn anh em tưởng...con trâu đang cười


Đang khi lửa tắt cơm sôi
Lợn la, con khóc, chồng đòi tòm tem
Bây giờ lửa đã cháy rồi
Lơn no, con nín, tòm tem thì tòm


Câu kết bài dành tặng cho dân miệt dừa:


Chợ Ba Tri thiếu gì cá biển
Anh thương nàng anh nguyện về đây


Giồng Trôm có gái nhu mì
Qua thương nhớ bậu, xá gì đường xa


Bến Tre nhiều gái má hồng
Không tin thì xuống Mỹ Lồng mà coi.


Bến Tre nhiều gái ế chồng
Không tin xuống chợ Mỹ Lồng mà coi (Ụa, kỳ dzị ta?! :-)))

6 nhận xét:

  1. E hèm...Đề nghị không đánh lưỡi "R" hoặc "TR" khi nhắc tới Bến Te. Hehehe

    Trả lờiXóa
  2. Chèn ơi, ai kiu Tùa hia không nói cho gõ gàng từ đầu, giờ mà bắt lỗi em hổng biết mần sao cho đặng đa! hố hố! :-))

    Trả lờiXóa
  3. hì hì, chào bạn Không Tên, ở miệt tui mà nói ai đó "ngộ ghê" cũng có thêm một nghĩa là đang giận người ta mà nói lẫy đó nhen. Có giận tui cái gì hông dzạ?:-))

    Trả lờiXóa
  4. Trời ơi! Câu ca dao cuối cùng chắc của ai "dận" Bến Tre đây. Bánh tráng Mỹ Lồng ngon hết biết mà ai nỡ đem ngâm giấm "dậy" kìa! Bữa nào xuống Bến Tre nữa đi, tới Mỹ Lồng coi con gái Mỹ Lồng có ế không hè! Quê ngoại tui là ở Mỹ Lồng đó nghe, tự ái dồn dập rồi đó nghe!

    Trả lờiXóa
  5. :-))) Thầy: Con nghĩ câu trên là của anh chàng nào đó muốn đi "cua" con gái Mỹ Lồng. Còn câu dưới là ảnh "cua" không được nên mới đổi giọng "nho xanh" đó thầy ơi.

    Còn con thì nghĩ, chắc con gái Mỹ Lồng má giống cái bánh phồng, :-)))

    Trả lờiXóa