Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài


Tặng cô Mắt Biếc, và tặng cho mình


Phạm Duy
Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc
Thuở ấy anh vừa thôi học xong
Yêu anh, yêu anh em làm thơ
Yêu em, yêu em anh soạn nhạc
Thuở ấy thơ còn non mùi sữa
Thuở ấy tiếng đàn nghe vụng quá
Cho nên không khoe nhau bài thơ
Cho nên không khoe nhau bài nhạc
Ở nhà mẹ dạy câu ca
Mang ra cho nhau nghe nhé
Ở nhà mẹ dạy câu ru
Mang ra cho nhau ghi nhớ.
A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi.

Từ đó ta thành đôi tình nhân
Từ đó ta cùng vui tình xuân
Yêu nhau, yêu nhau theo thời gian
Xa nhau, xa nhau theo mộng tàn
Từ đó em làm dâu người ta
Từ đó anh thành anh nghệ sĩ
Em thôi, em thôi không làm thơ
Em yên, em yên vui chuyện nhà
Còn đời người bạn năm nao
Trôi theo, trôi theo cơm áo
Cười đùa đàn địch xôn xao
Nhưng không quên câu hoa héo.
A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi.

Đời sống trôi hoài không nghỉ ngơi
Đời sống kéo dài cõi trần ai
Con tim, con tim gieo ngàn nơi
Anh yêu, anh yêu cũng nhiều rồi
Lòng vẫn thương người em tuổi thơ
Lòng vẫn nhớ tình duyên ngày xưa
Bao nhiêu, bao nhiêu thiên Trường Ca
Không qua, không qua câu Mẹ hò
Ngày nào Mẹ dạy câu ca
Đôi ta ru nhau trong gió
Ngày rày đọc lại câu thơ
Mưa rơi, mưa rơi trên má.
A à ! Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm

2 nhận xét:

  1. Cảm ơn Chù đã tặng cô bài hát nầy - bài hát mà thuở còn trẻ cô thường hay hát và thường hay rưng rưng một nỗi man mác :"đời sống trôi hoài không nghỉ ngơi .Đời sống kéo dài cõi trần ai ...anh yêu anh yêu cũng cũng nhiều rồi ..lòng vẫn htương người em tuổi thơ ...Ngày rày đọc lại câu thơ .Mưa rơi mưa rơi trên má ..."
    Và không thể không có mưa rơi trên má khi ai đó (có tâm trạng ..)hát những lời u ẩn nầy !

    Trả lờiXóa
  2. Chù thường không thích đọc những chuyện kết thúc kg có hậu, như một cách né trách chuyện buồn, u uẩn. Vì mỗi khi Chù buồn, Chù rất dễ bị trầm cảm. Nên tránh, kg muốn nghĩ bi quan. Có lẽ tan hợp cũng là chuyện thường. Được thì nhận, hổng được thì thôi vậy. Tuy là có tiếc chút xíu. Cái khiến người ta tiếc, nhiều khi cũng rất dễ thương. Như có một cô gái trẻ mà con quen biết, nói với con rằng: "Em chia tay anh ấy hổng có gì luyến tiếc, chỉ có một điều, là tiếc ...mẹ của ảnh mà thôi, tiếc kg được làm dâu của mẹ". Nhiêu đó thôi chắc cũng đủ cảm xúc làm được một bài thơ, cô hả?

    Trả lờiXóa