Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Tư Xuân (2)

Từ ngày mẹ chồng mất, Tư Xuân không còn ghé qua nhà chồng.
Tòa xử mẹ được nuôi con, còn cha thì cấp dưỡng. Nhưng cái vế thứ hai hầu như không xảy ra. Ít nhất là đến khi Bé Hai, con gái lớn của Tư Xuân 8 tuổi.

Cái mốc 8 tuổi đó được ghi nhớ, vì năm 8 tuổi, Bé Hai bị bệnh một trận thập tử nhất sinh. Nằm liệt giường hơn nửa tháng, tưởng nằm luôn một chỗ. Thời gian đó, thấy chồng Tư Xuân xuất hiện, lo cho con một chút, và mua cho con nhỏ cuốn truyện tranh "Lực sĩ Ba-Đan". Cuốn truyện tranh này làm thay đổi cuộc đời của con bé từ đó, vì nó bắt đầu ham mê đọc sách (từ lúc học lớp 2), và bắt đầu biết ...cãi bướng.

Tuy nhiên, lại quay trở lại sau khi Tư Xuân vừa chia tay chồng hai ba năm gì đó. Thời bao cấp sau giải phóng, "củi quế gạo châu", muốn sống cho được không phải là chuyện dễ, huống hồ Tư Xuân một nách hai con.
Tư Xuân cũng không có nghề ngỗng gì trong tay, học hành chỉ hết cấp ba nên kg bằng cấp, chỉ biết buông cái này bắt cái kia, mua bán đủ nghề. Hai đứa nhỏ mới mấy tuổi, thường xuyên vắng mẹ. Có những đêm trời cúp điện, hai chị em ngồi chờ mẹ dọn hàng không nỗi, buồn ngủ nên dắt nhau lội bộ về nhà. Đường về băng qua mồ mả tối thui, vừa đi vừa sợ vừa khóc.

Chồng Tư Xuân mấy năm sau thì có vợ khác.

Tư Xuân vất vả như vậy nên rất hận chồng. Từ hận chồng không làm gì được thì đổ lên đầu con. Con Bé Hai không biết trời xui đất khiến thế nào, mà mặt mũi nó rất giống cha. Tư Xuân nhìn thấy thì càng thêm uất.
Con nhỏ thường xuyên phải nghe mẹ chửi mắng, vì "ai kêu mày giống thằng cha mầy".
Tư Xuân như một người tâm tính không kiểm soát được, khi thì bồng ẳm, lo lắng cho con, khi thì chửi mắng đánh đập, đay nghiến. Hai đứa con nhỏ chẳng hiểu chuyện gì, nhưng chúng rất sợ.

Hồi 4-5 tuổi, Bé Hai có lần nằm mơ thấy mẹ dắt ra chợ, rồi đột nhiên không thấy mẹ đâu nữa. Nó lo sợ hãi hùng, khóc ngất cho đến khi thức giấc. Cái giấc mơ đó ám ảnh nó cho đến lúc trưởng thành.
(còn nữa)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét